Chúng tôi xin giới thiệu đến các bạn đọc chùm thơ mộc mạc của một nhà thơ không chuyên, viết về Hội An và Mỹ Sơn
Hoa
muống biển Hội An
Trưa Cửa
Đại bời bời nắng đổ
Cập chờn,
ngăn ngắt biển xanh
Đâu dấu Đài
xưa, đâu lầu Vọng Nguyệt
Hoang sơ từng lùm
muống biển loanh quanh
Dây muông mỏng manh,
hoa tím mỏng manh
Ma cây cỏ ngàn
đời rồi vẫn thế
Cỏ vẫn
trườn giữa mênh mông trời bể
Dáng người
xưa phảng phất ở lời ru.
Tôi về thăm
dấu vết của Thành xưa
Và bao người
thăm Hội An trước tôi bây giờ đã mất
Cái phố Cổ
chỉ một phần sự thật
Chỉ còn màu xanh hoa
muống biển Hội An.
Có một con sông Hoài
Chảy suốt
cuộc đời tôi
Mãi đến tận
bây giờ tôi mới gặp!
Sông Hoài ơi,
Phố cổ bao
đời ôm ấp, Thời gian sau vạt rêu xanh.
Đêm 30,
Đài Vọng
Nguyệt mông mênh,
Vầng trăng cũ
chỉ còn là nỗi nhớ.
Cửa Đại rì
rầm sóng vỗ
Ngươc Thu Bồn
bắt gặp dấu chân Anh!
Những Duy Xuyên, Hòa
Vang, Những Điện Bàn, Đại Lộc,...
Mảnh đấy
của máu và nước mắt
Cho bây giờ Đà
Nẵng, Hội An.
Ôi con sông biết
mấy lo toan
Cho thân phận
những kiếp người lam lũ
Sóng nước
mới trôi ngược dòng sông cũ
Sông Hoài thành nỗi
nhớ ở trong nhau...
24/7/2009
Đường
di sản
Những hàng sao xanh
mới trồng dẫn tôi về khu thánh địa Mỹ
Sơn
Con Đường di
sản như chiếc áo hoa khoác trên tấm lưng người
nông dân nghèo khổ
Sông Thu Bồn nức
nở
Dãy tre già tứa máu
một thời đau!
Những vạt ngô
xanh màu
Hối hả sống
tránh mùa lũ cuốn
Thu Bồn ơi chầm
chậm
Để ngô khoai nuôi
hy vọng cho đời
Tôi quỳ dâng
trước bia dẫn tích của người
Nơi đây, 37
đồng bào bị giết trong 1 ngày Mỹ quét !
Nghe nín lặng rưng
rưng lòng đất
Vùng Thánh địa
ngàn đời, cứ khổ mãi thế này ư?
23/7/2009
Về
thành cổ
Những vạt
cỏ tranh dưới tán bằng lăng, dưới hàng
vạn tuế
Chang chang trưa Thành
Cổ
Tôi về thăm cac
Anh.
Đứa trẻ
thơ nước mắt chảy vòng quanh
Gió Lào quạt không
thể nào khô được
Thoang thoảng
hương trầm cháy hồn bỏng rát
Thạch Hãn xanh dòng máu
đỏ cuộn lòng sâu!
Tôi xin cúi đầu
Như ngọn cỏ tranh
Thắp một nén
hương cắm vào ruột đất!
Ôi, cuộc đời
Còn -
mât
Xin nguời hãy về
đây!
24/7/2009
Vừa hết mùa
phượng đỏ
Bây giờ đến
em
Lặng lẽ nép bên
hè phố.
Cánh trắng nhạt
li ti, dịu mùi hương quyến rũ
Ai đưa em về
đây?
Tôi nhớ những mùa
Đông em lặng lẽ hao gầy
Cả vòm cây một
màu khô xao xác
Em ủ mầm
hương chắt từ ruột đất
Cuối Hạ vào Thu
dành để riêng ai?
Tuổi trẻ qua
đi,
Ngỡ tháng rộng ngày dài
Thoắt phương
đỏ, giờ cả trời phượng trắng.
Toi cảm nhận trong
mùi hương yên lặng
Bén lòng nhau duyên
kiếp tự bao giờ
Phố Vinh, 9/1998
| Tiếp theo > |
|---|
Tin mới hơn:
- Thơ Vũ Mão: mùa thu - mùa xuân (12/12/2009)
Tin cũ hơn:
- Chùm thơ Vũ Mão (25/02/2009)
- Bí quyết trường thọ (24/10/2008)



